Quang Lư tặng Minh Yến
Trời có những buổi bình minh rực rỡ
Nắng phớt hồng vạn vật tỏ màu tươi
Ở lòng anh thức tỉnh mộng yêu đời
Vì em sớm trao lời anh tha thiết
Em Yến hỡi: liệu rằng em có biết
Ngoài em ra anh nào thiết gì đâu
Em là nguồn vui, là mạch sống lấp bể sầu
Là dìu dắt, là đỡ đầu anh đó
Khi chưa yêu mọi sự đời thấy khó
Được yêu rồi trăm vạn khó đạp như không
Tim động rung thổn thức sợi tơ lòng
Anh yêu em bao mộng tươi thơm ngát
Tay khoa múa mắt sáng ngời vang hát
Khúc ca tình êm ái ngát hương yêu
Anh yêu em anh sung sướng mọi trăm điều
Sướng run riết, sướng tê mê nhiều nhiều lắm!
Trong bể yêu đương hồn dạt dào say đắm
Anh ngụm đầu bơi lặn tắm hả hê
Sóng yêu đương tung toé vỗ tràn trề
Tối mắt mũi anh như mê khôn tỉnh
Ôi! Ai làm tâm hồn anh bất định
Phi là em Tiên Thánh dễ linh sao
Anh bắt đền Yến đấy nghĩ thế nào?
Mượn mây gió trăng sao đền không đủ
Em phải đền anh cái khối tình ấp ủ
Tự đáy lòng, gan phổi tự nhu tim
Khối tình mà bao kẻ phải gen nhìn
Riêng độc nhất mình anh tận hưởng
Em biết chăng?Lòng anh bao sung sướng
Anh yêu em anh chỉ biết có yêu em
Mặc kệ đời bao kẻ tức hờn ghen
Yêu em lăm anh yêu em lắm lắm!
Phạm Quang Lư
1944